Cô nào đâu biết, chồng mình lại chính là anh họ của kẻ đã hãm hại cô. Đêm nào cô cũng mơ tới Cường, người đàn ông đã cướp đi cái ngàn vàng cô khi còn là sinh viên. Xoan ú ớ mãi rồi mới ngồi bật dậy nổi, mồ hôi chảy ròng ròng, tim đập thình thịch, các mạch máu chạy rần rật hai bên thái dương. Hải – chồng cô cũng bật dậy theo. Vừa mắt nhắm mắt mở anh vừa ân cần ôm cô vào lòng xoa nhẹ đôi bờ vai đang rung lên vì sợ hãi, rồi anh ngọt ngào nói: “Anh đây mà, đừng sợ, có anh ở bên em đây rồi, chỉ là ác mộng thôi”. Xoan bật khóc không thể kiềm chế. Hải lo lắng: “Em mơ gì mà kinh vậy? Đã tỉnh chưa?” . Xoan gật đầu nói trong tiếng nấc: “Anh có hứa là không bao giờ bỏ em, không bao giờ hết yêu em, không bao giờ ly dị em không?”. “ Anh hứa. Nhưng sao em lại hỏi thế?”. “Em mơ anh bỏ em”. “Vớ vẩn. Không bao giờ có chuyện đó”. Khi nỗi hoảng sợ nguôi ngoai trong vòng tay ấm áp của chồng. Thực ra khi đã tỉnh thì cô đâu có thể kể ra giấc mơ thật của mình được, l...