Tự dưng lại ốm. Như giả vờ ấy, rõ ràng hồi chiều vẫn còn tung tăng với mấy đồng chí làm cùng công ty. Thế mà ốm thật. Sốt đùng đùng 39,5 độ, người đau như bị đánh, nóng lạnh từng cơn, không chịu được! Mây Lang Thang Ngày thường nhớ người ta một thì ngày ốm nhớ gấp trăm. Lại đúng vào ngày nghỉ cuối tuần, thời gian rảnh rỗi như một con rùa lười biếng chậm chạp bò, mãi không hết ngày... "chán". Cầm điện thoại, soạn tin nhắn, xóa, lại soạn, rồi lại xóa... Biết là có gửi tin thì cũng chỉ làm người ta thêm lo. Thôi, tắt điện thoại đi để không loay hoay nữa. Ngày trôi qua thật dài... Em có làm sao đâu, chi là cảm xoàng thôi! Ngày thường lúc nào cũng tìm việc gì đó để làm, không muốn phút giây nào rảnh rỗi để lòng bị chùng xuống để ủy mị. Lúc nào cũng cười, nói rộn ràng. Ngày ốm chẳng làm nổi việc gì, nằm trong phòng, trùm chăn và miên man theo những cơn sốt. Ngày thường, đến công ty đeo một lớp mặt nạ làm nhân viên chăm chỉ ngoan ngoãn. Về nhà đeo một mặt nạ khác, đảm đang và nhẫn n...