Em không hối hận vì đã quen anh, gặp anh rồi yêu anh (Ảnh minh họa) Em thương anh và thương chính bản thân mình, tiếc thương cho cuộc tình đôi ta. Ngày đầu tiên em được cảm nhận cái hơi ấm từ đôi bàn tay của một người con trai, bàn tay ai khẽ nắm bàn tay ai nhẹ nhàng, rồi áp vào lồng ngực, đôi bàn tay đan xen vào nhau làm ai đó ngại ngùng quay đi e thẹn và xấu hổ. Cứ như thế tình cảm lớn dần lên, hạnh phúc đong đầy theo năm tháng. Những ngày cuối tuần mình cùng nhau dạo bước tung tăng trên phố, anh bảo đi “hít khí bụi và xăng xe"... Chiếc xe đạp ngày nào anh vẫn chở em đi, tiếng cười nói ròn tan của hai đứa phá tan bầu không khí, con đường này còn ghi dấu bao kỷ niệm của đôi ta – nhớ lắm... Những ngày tháng mộng mơ cứ chạy theo chân hai đứa, 2 năm trải qua bao sóng gió với bao thăng trầm của cuộc sống - ốm đau bệnh tật, anh vẫn luôn quan tâm chăm sóc, lo lắng, động viên và yêu thương em. Món quà vô giá anh luôn dành cho em đó là những nụ cười – nhữ...